CHIỀU ĐÔNG RU ÊM
Mùa đông vướng vít trên cành lá
Mấy gốc xoan già trút hắt hiu.
Lành lạnh, êm đềm hơi thở gió
Lưa thưa nắng ấm rộn vườn chiều.
Vu vơ khúc hát, lòng ngơ ngẩn,
Rớt xuống đồng chiều rạo rực say.
Lời ngỏ ban đầu trong đắm đuối,
Thì thào gió nói với trời mây.
16/1/1997
Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2008
A quiet winter afternoon
Người đăng:
Santi
vào lúc
09:16
Nhãn: Thơ của tôi
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét