Google
web giomuahe

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2009

Homesick

"Buồn, và xanh trời. Tôi trôi với bờ
Êm biếc-khóc với thu: lời úa ngô"
(Duy tân-Bích Khê)
Hởm nay, thấy buồn và nhớ nhà quá. Còn bữa nay thì mệt thực sự, có lẽ do tối qua ăn ốc về, không ăn gì thêm nên bị đói sớm. Người mình như quả bóng xì hơi, không còn một chút năng lượng nào hết. Nhớ nhà. Chợt nhớ mấy câu thơ của Bích Khê. Hay mà buồn.
"Ô, hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! Vàng rơi! Thu mênh mông"
(Tỳ bà-Bích Khê)
Thực ra, mình chẳng biết cây ngô đồng nó như thế nào, chỉ vừa đọc trên mạng về nó mà thôi. Nó là 1 loài cây của thi ca, của thu buồn, không phải cây bắp/ngô đâu nhé.

Mình ước bây giờ được ở quê, nằm nhà nhỉ? Nhắm mắt lại, mình thấy như đang trôi trên cánh đồng lúa chín vàng trong nắng thu vàng ấm áp. Kia là mình, mình đang nằm trên thảm cỏ xanh ngắm trời, ngắm mây bay. Hồn như đang phiêu du về miền xa xăm nào đó. Ôi, quê nhà tôi ơi!

0 nhận xét: