This is a poem made me well-known as a poet at my old class in 1996. It has color of ancient poetry. It describes beauty of the Mother River at the sunset. I was 15 then.
HOÀNG HÔN BÊN SÔNG
Sông êm hứng ráng, đắm chiều tà.
Nước gợn trời hồng nhuộm máu pha.
Thuyền chở khói sương choàng tím bến.
Gió mang hoa cỏ trải thơm nhà.
Mây trôi lặng lẽ chân trời cũ.
Sóng hát mơ màng bãi cát xa.
Hiu hắt ngàn dâu, người lẻ bóng
Rừng dương lặng đứng ngắm đêm nhòa.
21/8/1996 - 07/9/1996
3 nhận xét:
Hau:
tao ko hieu cau 2 lam, canh vat dang nhuom buon man mat, mot su co don, tu nhien co blood trong nay la sao?
Nếu mày từng xem cảnh chiều trên trên sông quê thì mày sẽ dễ nhận thấy. Lúc hoàng hôn xuống, mặt trời đổ xuống sông một màu đỏ ối như máu. Cả chân trời và mây trời cũng đỏ. Đẹp tuyệt vời. Cho nên tao nói: "Nước gợn trời hồng như nhuộm màu của máu" là vậy.
Tao hieu y cau tho, nhung tao thay "mau" ko co nhip cua "co don" nua, ma no nhu chuyen thanh cai gi do mang "dau thuong" hon
Đăng nhận xét