Đây là bài thơ mà tôi viết khi tình cờ nhìn bức hình trong một cuốn vở học trò. Trong đó có thuyền, nuớc và căn nhà gỗ bên sông. Nó khiến tôi nhớ đến dòng sông quê nhà với bãi cát trắng, căn nhà tranh, chòi canh trong những bãi dưa. Và một buổi chiều nào đó, nắng nhạt, mây hững hờ trôi, bầy cò trắng bay về núi, con sông dài, chiếc thuyền lẻ loi,...
ĐỒNG CHIỀU
Cuối trời lướt thướt cánh mây trôi,
Cò trắng về xa tít núi đồi.
Mờ mịt sông - trời, thuyền - nước lạ.
Phía bờ lều vắng, khói xa xôi.
27/04/2000
ĐỒNG CHIỀU
Cuối trời lướt thướt cánh mây trôi,
Cò trắng về xa tít núi đồi.
Mờ mịt sông - trời, thuyền - nước lạ.
Phía bờ lều vắng, khói xa xôi.
27/04/2000
0 nhận xét:
Đăng nhận xét