Hôm nay tưới nước cho 2 giò phong lan và chợt nghĩ ra một điều cũ kỹ nhưng thật hay ho. Số là tôi mua 2 giò phong lan về treo nơi góc nhà tắm, chỗ sàn phơi đồ. Nhưng việc chăm sóc thì rất chi là ngược đời. Sáng ra, chẳng tưới đâu, mắc đi làm rồi, chiều về mới tưới. Mà bữa tưới bữa không. Hai giò phong lan, 1 giò đã già, ra mấy đợt bông, 1 giò còn trẻ, mới ra lứa đầu thì phải. Giò già thì hoa đậm, lá ít và không xanh lắm; giò trẻ hoa màu nhạt hơn, còn lá thì nhiều và xanh ngắt. Sau 1 tháng không chăm sóc cẩn thận, dù cả hai giò đều nở hết những búp còn lại, nhưng giò trẻ bắt đầu tàn hoa và lá thì vẫn xanh; trong khi giò già, hoa vẫn tươi mà lá thì rụng chỉ còn 1 chiếc. Bây giờ, cái giò già vẫn còn đủ 8 bông, tím thẫm rất xinh, còn giò trẻ thì từ 10 bông, bây giờ chỉ còn 4. Ôi, tiếc thay!
Chợt ngộ ra, à già rồi, người ta cũng như phong lan, dành nước cho hoa, phần tinh túy nhất, để chúng luôn đẹp tươi. Còn khi trẻ, người ta hay chú trọng bề ngoài, rồi đôi khi hời hợt. Tôi nói vậy có phải không?
Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2010
Philosophy about orchid
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét