Google
web giomuahe

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2009

Shoot soup with duck meat

Hôm nay ăn bún măng vịt ngon quá. Từ hồi vô HSBC đến giờ, mình thường bỏ mất thói quen ăn cơm tối vì chẳng khi nào về sớm để được ăn cơm. Những lúc về quá trễ, hàng quán hết, nhà trọ sắp đóng cửa, mình lại phải gặm bánh mì trừ cơm. Hix hix. Nhiều tháng nay mình toàn ăn bún mắm miền tây, hoặc hủ tiếu, bún riêu cua,... nhưng chủ yếu là bún mắm miền tây vì nó ngon, chất lượng, giá cả phải chăng và được cái gần nhà. Hôm nay ngán quá, đổi qua ăn chỗ khác, cũng là chỗ cũ. Tình cờ gặp bún măng vịt. Ôi nó ngon quá, mình ăn và húp đến "giọt cuối cùng". (cái cụm từ này chôm của chinsu à nghen). he he. Ăn xong thấy vẫn còn đói. Nhưng do hầu bao có hạn sau chuyến ăn chơi ở mũi Kê Gà, Phan Thiết với S.W.A.T team nên đành tiết kiệm lại, không ăn thêm gì. (viết đến đây mình thấy sao giống con động vật nào đi ăn ở mũi Kê Gà, :D). Hôm nay, hơn 8g tối mới rời cơ quan. Một ngày thứ 2 đen tối với đống lệnh ngập đầu. Lúc sắp ra về, mình muốn nôn mửa. Hết sức mệt. Nhưng dù sao dư âm vui vẻ của chuyến đi chơi đã làm cho mình khỏe khoắn lại và hí hửng ra về với tấm hình chụp gần cây thông noel trong phòng. (cái này mình phải nhờ muội Hoàng Sa chụp giùm lúc muội ấy sắp về). he he. Một ngày nhức đầu đã qua. Mai là một ngày như thế nữa. Ráng lên, dù sao cũng sắp nghỉ việc rùi.

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2009

Homesick

"Buồn, và xanh trời. Tôi trôi với bờ
Êm biếc-khóc với thu: lời úa ngô"
(Duy tân-Bích Khê)
Hởm nay, thấy buồn và nhớ nhà quá. Còn bữa nay thì mệt thực sự, có lẽ do tối qua ăn ốc về, không ăn gì thêm nên bị đói sớm. Người mình như quả bóng xì hơi, không còn một chút năng lượng nào hết. Nhớ nhà. Chợt nhớ mấy câu thơ của Bích Khê. Hay mà buồn.
"Ô, hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! Vàng rơi! Thu mênh mông"
(Tỳ bà-Bích Khê)
Thực ra, mình chẳng biết cây ngô đồng nó như thế nào, chỉ vừa đọc trên mạng về nó mà thôi. Nó là 1 loài cây của thi ca, của thu buồn, không phải cây bắp/ngô đâu nhé.

Mình ước bây giờ được ở quê, nằm nhà nhỉ? Nhắm mắt lại, mình thấy như đang trôi trên cánh đồng lúa chín vàng trong nắng thu vàng ấm áp. Kia là mình, mình đang nằm trên thảm cỏ xanh ngắm trời, ngắm mây bay. Hồn như đang phiêu du về miền xa xăm nào đó. Ôi, quê nhà tôi ơi!