Tôi thường có thói quen đi về qua những lối cũ mà trước đây tôi đã từng đi. Những con đường mà tôi đã từng gắn bó từ khi còn đi học, ra trường rồi đi làm. Những quán cơm cũ, người quen cũ,... lâu lâu chợt hiện về trong ký ức.
Mỗi buổi chiều hay tối đi làm hay đi chơi về từ Sg, tôi cũng thích rẽ vào đường cũ, thong dong một mình, đi qua chỗ làm cũ trong Sóng Thần Industrial Park, ngó cái cổng quen thuộc, rồi quẹo phải tại góc đường cũ và cho xe chạy chầm chậm dưới những tàn cây phượng vĩ.
Tôi yêu những cây phượng vĩ. Chúng đã gắn bó với tôi từ khi tôi là một cậu học trò trường làng. Tôi yêu cái màu đỏ chói rực rỡ của nó trong nắng hè mà nhìn từ xa nó như một đám lửa đỏ đang cháy giữa trời. Mỗi mùa hè về, ve sầu lại kêu, hoa phượng lại nở và chúng tôi lại leo trèo hái phượng. Sen trong hồ nhà bác hàng xóm nở trắng. Tôi lại thích hái trộm hoa và đài sen già rồi lấy hột mà ăn.
Tôi hay tưởng tượng. Nhắm mắt lại tôi có thể thấy tôi đang ở đâu. Tôi đang đi bộ lên cầu thang dãy nhà 5 tầng của Ho Chi Minh City University of Economics, cơ sở B. Tôi đang đứng vịn vào lan can bờ hè tầng năm, nhìn xuống sân trường đầy với xe gắn máy, nhìn những tán cây phượng xanh um, cao lêu nghêu như cố vươn lên khỏi những dãy trường để tìm nắng. Tôi đang lấy một que kẽm trong cặp và mở cửa sổ một phòng học trống để trèo vào. Tôi đang ngồi học trong phòng học trống một mình hoặc cùng vài người muốn tìm một chỗ học yên tĩnh như tôi.
Nhiều lúc tôi tưởng tượng mình đang đứng diễn thuyết về đề tài môi trường. Tôi suy nghĩ về nội dung của nó ngay khi tôi lái xe về nhà trọ vào một tối nọ. "Ladies and gentlemen! Xin chào mừng quí vị! Cảm ơn quí vị đã dành thời gian đến buổi thảo luận hôm nay. Thưa quí vị, giờ đây, môi trường sống của chúng ta đang ngày càng trở nên xấu hơn và đe dọa nghiêm trọng đến đời sống chính chúng ta và tương lai của loài người. Rác thải, khói bụi, những dòng sông đen, tiếng ồn, băng tan ở hai đầu Bắc cực và Nam cực, sóng thần, động đất,..., tất cả những điều đó hoặc đã giết chết đồng loại chúng ta hoặc đang giết dần giết mòn tất cả chúng ta. Chúng ta phải làm gì để cứu vãn tình thế này? ...".
Mỗi buổi chiều hay tối đi làm hay đi chơi về từ Sg, tôi cũng thích rẽ vào đường cũ, thong dong một mình, đi qua chỗ làm cũ trong Sóng Thần Industrial Park, ngó cái cổng quen thuộc, rồi quẹo phải tại góc đường cũ và cho xe chạy chầm chậm dưới những tàn cây phượng vĩ.
Tôi yêu những cây phượng vĩ. Chúng đã gắn bó với tôi từ khi tôi là một cậu học trò trường làng. Tôi yêu cái màu đỏ chói rực rỡ của nó trong nắng hè mà nhìn từ xa nó như một đám lửa đỏ đang cháy giữa trời. Mỗi mùa hè về, ve sầu lại kêu, hoa phượng lại nở và chúng tôi lại leo trèo hái phượng. Sen trong hồ nhà bác hàng xóm nở trắng. Tôi lại thích hái trộm hoa và đài sen già rồi lấy hột mà ăn.
Tôi hay tưởng tượng. Nhắm mắt lại tôi có thể thấy tôi đang ở đâu. Tôi đang đi bộ lên cầu thang dãy nhà 5 tầng của Ho Chi Minh City University of Economics, cơ sở B. Tôi đang đứng vịn vào lan can bờ hè tầng năm, nhìn xuống sân trường đầy với xe gắn máy, nhìn những tán cây phượng xanh um, cao lêu nghêu như cố vươn lên khỏi những dãy trường để tìm nắng. Tôi đang lấy một que kẽm trong cặp và mở cửa sổ một phòng học trống để trèo vào. Tôi đang ngồi học trong phòng học trống một mình hoặc cùng vài người muốn tìm một chỗ học yên tĩnh như tôi.
Nhiều lúc tôi tưởng tượng mình đang đứng diễn thuyết về đề tài môi trường. Tôi suy nghĩ về nội dung của nó ngay khi tôi lái xe về nhà trọ vào một tối nọ. "Ladies and gentlemen! Xin chào mừng quí vị! Cảm ơn quí vị đã dành thời gian đến buổi thảo luận hôm nay. Thưa quí vị, giờ đây, môi trường sống của chúng ta đang ngày càng trở nên xấu hơn và đe dọa nghiêm trọng đến đời sống chính chúng ta và tương lai của loài người. Rác thải, khói bụi, những dòng sông đen, tiếng ồn, băng tan ở hai đầu Bắc cực và Nam cực, sóng thần, động đất,..., tất cả những điều đó hoặc đã giết chết đồng loại chúng ta hoặc đang giết dần giết mòn tất cả chúng ta. Chúng ta phải làm gì để cứu vãn tình thế này? ...".