Google
web giomuahe

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2007

The old way

Tôi thường có thói quen đi về qua những lối cũ mà trước đây tôi đã từng đi. Những con đường mà tôi đã từng gắn bó từ khi còn đi học, ra trường rồi đi làm. Những quán cơm cũ, người quen cũ,... lâu lâu chợt hiện về trong ký ức.

Mỗi buổi chiều hay tối đi làm hay đi chơi về từ Sg, tôi cũng thích rẽ vào đường cũ, thong dong một mình, đi qua chỗ làm cũ trong Sóng Thần Industrial Park, ngó cái cổng quen thuộc, rồi quẹo phải tại góc đường cũ và cho xe chạy chầm chậm dưới những tàn cây phượng vĩ.

Tôi yêu những cây phượng vĩ. Chúng đã gắn bó với tôi từ khi tôi là một cậu học trò trường làng. Tôi yêu cái màu đỏ chói rực rỡ của nó trong nắng hè mà nhìn từ xa nó như một đám lửa đỏ đang cháy giữa trời. Mỗi mùa hè về, ve sầu lại kêu, hoa phượng lại nở và chúng tôi lại leo trèo hái phượng. Sen trong hồ nhà bác hàng xóm nở trắng. Tôi lại thích hái trộm hoa và đài sen già rồi lấy hột mà ăn.

Tôi hay tưởng tượng. Nhắm mắt lại tôi có thể thấy tôi đang ở đâu. Tôi đang đi bộ lên cầu thang dãy nhà 5 tầng của Ho Chi Minh City University of Economics, cơ sở B. Tôi đang đứng vịn vào lan can bờ hè tầng năm, nhìn xuống sân trường đầy với xe gắn máy, nhìn những tán cây phượng xanh um, cao lêu nghêu như cố vươn lên khỏi những dãy trường để tìm nắng. Tôi đang lấy một que kẽm trong cặp và mở cửa sổ một phòng học trống để trèo vào. Tôi đang ngồi học trong phòng học trống một mình hoặc cùng vài người muốn tìm một chỗ học yên tĩnh như tôi.

Nhiều lúc tôi tưởng tượng mình đang đứng diễn thuyết về đề tài môi trường. Tôi suy nghĩ về nội dung của nó ngay khi tôi lái xe về nhà trọ vào một tối nọ. "Ladies and gentlemen! Xin chào mừng quí vị! Cảm ơn quí vị đã dành thời gian đến buổi thảo luận hôm nay. Thưa quí vị, giờ đây, môi trường sống của chúng ta đang ngày càng trở nên xấu hơn và đe dọa nghiêm trọng đến đời sống chính chúng ta và tương lai của loài người. Rác thải, khói bụi, những dòng sông đen, tiếng ồn, băng tan ở hai đầu Bắc cực và Nam cực, sóng thần, động đất,..., tất cả những điều đó hoặc đã giết chết đồng loại chúng ta hoặc đang giết dần giết mòn tất cả chúng ta. Chúng ta phải làm gì để cứu vãn tình thế này? ...".

My future way

7:42 PM, 10/5/2007

Bây giờ mình sắp là người tự do. Nhân dịp này, mình thử vẽ lại hướng đi tương lai mà mình đã định hình trong đầu bấy lâu nay.

* Xin vào làm kế toán ở một công ty vừa hoặc nhỏ (lớn thì càng tốt) để tích lũy kinh nghiệm. Tại sao bây giờ mới cần kinh nghiệm? Vì những công việc mà mình đã từng làm chưa cung cấp đủ những kinh nghiệm kế toán cần thiết. Với xuất phát điểm từ chiếc xe đạp (bây giờ là chiếc xe máy) và sự non nớt, nhà quê khi mới ra trường, lúc đó mình cần tiền hơn là kinh nghiệm. Còn bây giờ có đủ tiền cho cuộc sống, mình phải cần kinh nghiệm.

* Trong thời gian tích lũy kinh nghiệm (chắc phải 3-4 năm, lúc đó mình 29-30 tuổi (hơi già nhỉ?) và còn độc thân (chắc phải lonely lắm!)), mình sẽ vừa học thêm Anh văn vừa học một khóa nâng cao về kế toán. Sau đó, mình sẽ thi lấy chứng chỉ ACCA. Tuyệt quá, nếu mình vừa thành thạo Anh văn vừa có bằng ACCA. Một viễn cảnh tươi sáng!!!

* Mình sẽ đầu quân làm kiểm toán viên cho một công ty kiểm toán nào đó, KPMG chẳng hạn. Mơ ước mà, có sao đâu, có ai đánh thuế đâu mà sợ. (Tới đây, mình lại nghĩ đến mơ ước có một ông nội để mà được nũng nịu, ôm ấp của Nương và Điền trong "Cánh Đồng Bất Tận" của Nguyễn Ngọc Tư. Cho nên mình phải ráng mơ ước, trong khi nhiều người chẳng thèm mơ ước vì họ đã có đủ rồi.)

* Hoặc là mình sẽ nhảy vào lĩnh vực cung cấp dịch vụ kế toán. (Lại đụng đến từ outsourcing - thuê làm bên ngoài.) Rất tốt, nhưng mình có gan không? Thử một phen xem sao.

* Học để lấy bằng lập trình viên, hoặc về mạng máy tính. Mình sẽ viết những phần mềm kế toán cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ. Rồi mình sẽ viết phần mềm trên nền mạng cho phép mọi người giao tiếp với nhau qua mạng. Cái này thì Mỹ, Ấn Độ,... đã có. Thật tuyệt! Lúc đó thì đúng là "the world is flat" như trong cuốn sách cùng tên của Thomas L. Friedman.

* Còn hiện tại thì sao? Theo mình thì "một nghề cho chín còn hơn chín nghề". Trước tiên là phải vững nghiệp vụ, tận tâm vì công việc trước đã. Chậm mà chắc là "tư tưởng chủ đạo và xuyên suốt" từ thời phổ thông của mình. Nhưng đừng có "rùa" quá thì hơi mệt.

Sắp tới để phục vụ cho việc học tiếng Anh, mình sẽ mua một cái máy tính xách tay (ao ước bấy lâu của mình), rồi sẽ cài hệ điều hành Ubuntu Linux (mà mình đã nhận miễn phí từ Mỹ hồi Tết), không chơi với Windows nữa, rồi cài Open Office thay cho Ms Office, cài Mozilla Firefox thay cho cái Internet Explorer, Mozilla Thunderbird thay cho Ms Outlook. Nói chung sẽ từ bỏ dần sản phẩm của Microsoft để tận hưởng sự an toàn, dễ xài, thoải mái và free của open source softwares.

Và còn gì nữa? Hãy đợi hồi sau sẽ rõ!!!

(Đã đăng lúc 19g42, thứ 5 ngày 10/05/2007)